Hoàng Đế nói:
“Nguyên tắc tiết độ trong việc nam nữ giao hợp là nguyên tắc nào?”.
Tố nữ đáp: “Nam nữ giao hợp
là thuận theo căn bản âm dương của trời đất. Nhưng không nên để lệch đi khiến
cho nam nhân càng ngày càng suy hoại than thể trong khi nữ nhân được bách bệnh
tiêu trừ. Đôi bên phải thân tâm sướng khoái, thân cường khí thạnh, mạnh mẽ sung
khí mới là nguyên tắc. Nếu không theo đạo âm dương thì thân thể ngày càng suy
vi. vì vậy các yếu tố căn bản của giao hợp là:
• An định sự háo
hức.
• Tâm trạng hứng
thú.
• Tinh thần sung
mãn.
Khi đã có đủ ba
thứ nầy tức là tập trung được tinh khí thần thì tự nhiên không còn sợ nóng
lạnh, không quá no không quá đói. Khi thân thể khỏe khoắn, tình tự tự nhiên nổi
lên, đó là chuyện bình thường. Khi giao tình, phải từ từ mà tiến hành, giữ ba
nguyên tắc trên thì tinh lực của nam nhân không bị suy nhược, khoái cảm của nữ
nhân lên đến cực điểm”.
GHI CHÚ:
1. Tố Nữ vạch cho Hoàng Đế biết đạo giao hợp là
phải điều hoà và an dưỡng thân tâm. muốn vậy phải học cách và chuẩn bị có
phương pháp, bởi vì khi lâm trận mà tình tự an định (không có tâm trạng quá bồn
chồn háo hức), tâm trạng hứng thú không miễn cưỡng, tinh thần khỏe khoắn sung
mãn thì bên ngoài và bên trong đều mạnh, không thể nào
mà bại trân được.
2.
Sách vở xưa của người Do Thái cũng có nói chuyện đưa đến hứng thú gối chăn:
“Nếu vợ chồng tương thân tương ái thì dầu cho giường chật ngủ cũng thoải mái
vui thú. Nếu phu phụ bất hòa dầu cho giường rộng bao la vẫn thấy chật hẹp tù
túng”. Điều nói trên cốt nhắc nhở gái trai trong đời sống vợ chồng tạo nên “tâm
bình khí hoà”, thanh thản, hòa
thuận, vui vẻ.
• Phản ứng của
trung khu thần kinh.
• Kích thích của
ngoại giới.
• Kỹ thật của tính giao (giao hợp).
Cả ba thứ trên tuy nói là tương quan mật thiết
với nhau nhưng hai thứ sau tùy thuộc nơi nam nhân rất nhiều. Họ có thể làm tăng
hai yếu tố nầy lên để tăng phần khoái cảm trong cuộc giao tình.
4. Các nhà tâm lý
học phát hiện rằng đối với phụ nữ cái hoàn cảnh, cái không khí của tính giao
quan trọng nhất. Theo báo cáo của bác sĩ Kim Soai thì nam nhân chỉ cần tưởng
tượng thì cũng gợi hứng dược dương vật sừng lên và cảm thấy hứng thú, trong khi
đó nữ nhân thì không vậy. Họ cần phải có những yếu tố hiện thực mới động tình,
phải có mắt thấy (rõ ràng những điều gợi dục) tai nghe (thì thầm lời yêu đương
hay dâm ngữ) xúc giác (hai bên thi thể chạm nhau, rờ rẫm sờ soạng thoa nắn) mới
tạo cho họ hứng tình gợi dục. Bởi vậy trước và trong khi giao tình nam nhân
phải nhớ đến các yếu tố nầy mà tăng cường mới mong chinh phục được nữ nhân.
5. Ngoại giới kích thích thì ngoại giới cũng có
thể làm tiêu hao hứng khởi của nữ nhân. Họ rất dễ bị ngoại cảnh làm nguội lạnh
tình dục. Bác sĩ Kim Soai cho biết hầu hết nữ nhân không thích làm tình mà mở
đèn trong khi nam nhân thích mở đền để xem thân thể mình và thân thể người tình
quyện nhau như thế nào, xem sự uốn éo vặn vẹo khi sướng
khoái của nàng ra làm sao. Nữ nhân ban ngày hay
đèn sáng chắc chắn là không thể đạt đến cao trào sướng khoái như làm tình ban
đêm hay khi trong bóng tối.
Cũng vậy, giữa
nam và nữ có sự khác biệt về sự “tắt đèn làm lại” nam nhân khi dương mê trận mà
bị phá đám sau dó vẫn có thể tiếp tục như thường, trái lại nữ nhân hứng tình đã
tiêu tan không còn hứng thú để tiếp tục làm lại nữa. Trong khi hai đàng quấn
quýt nhào lộn mà phải buông nhau để chàng đi trả lời điện thoại thì chắc chắn
là cuộc vui nên kết thúc, có kéo dài thêm nữ nhân cũng không còn lòng dạ nào.
6. Giữa hiện
tượng “cầu ái” (nhu cầu giao hợp) và hiện tượng “sinh vật” (nhu cầu sinh sản
truyền giống) có quan hệ mật thiết với nhau. Trong thế giới loài vật và thế
giới của loài người chưa được khai hóa thì sự sinh hoạt tính dục đều do mùa và
chu kỳ định đoạt. Động vật cao đẳng thường có chu kỳ tính giao là một năm một
lần hay một năm hai lần (mùa rượng đực). Nhiều dân tộc chưa văn minh còn có tập
quán nầy. Họ tổ chức Hội mùa Xuân hay Hội mùa Thu cho thanh niên thiếu nữ tới
tuổi dậy thì có cơ hội tính giao mà đi đến hôn nhân truyền giống.
Nếu các báo cáo
trên là đúng thì phù hợp với cuộc sống tính dục của người bán khai, họ ở những
cuộc liên hoan nam nữ vào đầu tháng và các ngày 18, 19 trong tháng.
8. Thời gian hứng
tình của nam nữ không giống nhau. Khi hứng tình rồi thì sẵn sàng lâm trận cũng
chênh lệch về thái độ hăng hái nhập cuộc, bởi vậy cần có chiến lược bồi dưỡng
khí thế. Tránh ánh sáng vì nữ nhân thẹn thùng khi tự thấy mình làm chuyện đó.
Sờ soạng để tạo xúc giác, nói lời âu yếm để tăng lòng thích được vuốt ve… Nên
nhớ nữ nhân cũng như động vật có hiện tượng chống cự vì thời kỳ kêu xuân chưa
tới. Tâm lý đó cộng với những thích thú về viễn tượng sướng khoái khiến nữ nhân
có thái độ “bán nghinh bán cự” nửa như mời mọc nửa như chối từ, như con thú cái
bị con thú đực theo đuổi lúc thì vừa chạy trốn lúc thì đón nhận.
Hiểu được tâm lý
đó của nữ nhân (thẹn thùng và chạy trốn, muốn thấy và cần vuốt ve) nam nhân
muốn có một cuộc xuân tình phải chủ động tấn kích. Muốn bắt được con thú đẹp để
ôm ẵm phải giăng một cái bẫy thật đẹp. Cái bẫy đó là bồi dưỡng khí thế trước
khi giao hợp. Khí thế càng hoàn chỉnh, hứng thú tình ái càng gia tăng.
Theo kinh Tố Nữ,
bồi dưỡng khí thế cũng chỉ là thể hiện đạo âm dương mà thôi: “Tạo nên sự hài
hòa giữa hai bên nam nữ, không trục trặc. Nếu theo nguyên lý nầy mà thực hành
mọi sự sẽ thông suốt vĩnh lạc, coi thường nó, không đúng nguyên tắc, thiếu
chuẩn bị chỉ đem đến mệt mỏi và thất vọng trong đời sồng gối chăn thôi, mất đi
hạnh phúc của trần gian.”
TỨ THỜI VÀ NGŨ TẠNG (Tạng con người và
bốn mùa)
Hoàng Đế nói với
Huyền Nữ rằng: “Đạo âm dương Tố Nữ đã lý giải với ta rồi, nhưng ta muốn nàng
giải thích tường tận hơn.”
Huyền Nữ đáp:
“Đạo âm dương có thể tóm lược trong câu căn bản nầy: Dương đắc âm nhi hóa dục,
âm hộ dương nhi thành trưởng, âm dương tương hỗ tương thành, hỗ tương cảm ứng,
tuần hoàn tương sinh, nghĩa là vạn vật mọi sự trong trời đất đều theo đạo âm
dương giao hợp mà sanh ra. Dương được âm mà hóa dục, âm bảo vệ dương mà lớn
lên, âm dương cùng nhau phụ trợ cùng nhau hóa thành, cùng nhau cảm ứng cùngnhau
tuần hoàn.
Bởi vậy khi dương
cụ tiếp xúc với nữ nhân thì nó tự động dương lên. Còn nữ nhân khi âm hộ được
kích thích thì tự nhiên biết mở rộng. Khi giao hợp thì hai tinh khí âm dương
của hai bên giao hòa mà tạo sướng khoái.
Khi giao hợp nam
nhân phải tuân thủ theo bát giới là tám điều cấm kỵ, nếu coi thường mà vi phạm
thì dễ sanh tật bệnh. Trong khi đó nữ nhân cũng phải tuân thủ cửu luật là chín
điều luật không thể phạm, nếu phạm phải thì kinh nguyệt sinh biến chứng bất
thường, âm hộ tì vết có khi phải táng mạng nữa.”
GHI CHÚ:
1. Chương nầy
sách Tố Nữ kinh không nói về bát giới và cửu luật nhưng ta có thể thấy những
điều này trong các chương kế tiếp. Huyền Nữ và Tố Nữ là những người có thẩm
quyền bàn về thuật phòng sự vì những lời bàn của hai vị đó căn cứ trên triết
học, tâm lý, đạo giáo và kinh nghiệm của nhiều cung nhân trong hoàng cung.
2. Hậu thế sau
nầy có lưu truyền các sách ghi lại những nguyên tắc phòng the của hai vị trên
là “Tố Nữ Kinh” và “Huyền Nữ Kinh”. Trên căn bản hai sách tương tự nhau, chỉ
khác một vài tiểu tiết không đáng kể. Kinh Huyền Nữ đề cập đến quy luật tự
nhiên, tiết độ, áp dụng luật âm dương.
Sách nhấn mạnh
đến những cái lợi của những lời răn nầy nếu theo thì hưởng thống khoái, cường
thân ích thọ, bằng trái lại thì sanh ra nhiều bệnh và có khi còn táng mạng.
3. Người Nhật
cũng theo đạo âm dương. Một bác sĩ Nhật mới đây trong sách ông viết có bàn
rằng: “Trời đất có âm dương, con người có trai gái, thân thể con người ta cũng
vậy, các bộ phận ở đàng trước bụng là âm. Ngũ tàng tim gang tì phổi thận thuộc
âm. Lục phủ, mật bao tử, ruột già ruột non, bàng quang và tam tiêu thuộc dương.
in nhắc lại theo y học Trung quốc, miệng trên của bao tử là thượng tiêu, khoảng
giữa bao tử là trung tiêu, miệng trên bàng quang là hạ tiêu”. Công dụng của ngũ
tạng lục phủ là trung hoà với nhau, nếu hai bên chênh lệch về âm dương thì con
người không thể nào kiện khang được, chắc chắn là sinh bệnh.
4. Sách “Hoàng Đế
Nội Kinh” quyển hai có nói: “Trời đất có tứ thời và ngũ hành”, lại có nói
“thiên sanh thu tàng” và “hàn thử táo thấp phong”, là những khái niệm giống như
“xuân sanh, hạ trưởng, thu liễm, đông tàng” đã trình bày ở trên. Mùa đông thuộc
thuỷ cho nên hàn (lạnh), mùa hạ thuộc hỏa cho nên nóng, mùa thu thuộc kim cho
nên khô ráo, xuân thuộc mộc cho nên có gió sách “Nội Kinh” khi nhắc đến ngũ
tạng có nhắc đến ngũ khí là hỉ, nộ, bi, ưu, khủng nghĩa là vui, giận, buồn, lo,
sợ.
Vui giận làm
thương tổn khí, nóng lạnh làm thương tổn hình, người mà hay giận thì không thể
tiết chế khí được (dễ xuất tinh), bị nóng lạnh quá sức chịu đựng tất nhiên sanh
ra bệnh hoạn.
5. Sách thuốc
Trung quốc có nói tới “ngủ lao thất thương” tức là con người ta hao tổn về một
thứ tâm trạng nào đó thì các bộ phận tương ứng trong thân thể sẽ bị thương tổn.
Vui quá hại tới tim, phẫn nộ quá hại tới gan, bi thương quá hại tới phổi, ưu tư
quá hại tới tì (bao tử), kinh khủng quá hại tới thận. Do đó để bảo vệ ngũ tạng,
con người trong khi tình tự ái ân không được để cho tâm bất ổn định, vui buồn
bất thường, trái lại giữ cho tâm được bình ổn để có sức khỏe đầy đủ. Con người
mà luôn luôn khẩn trương và quá độsẽ chịu hậu quả của mình là quá vui thành
buồn “cực lạc sanh ai” gặp những điều không hay cho bản thân. những người hư
phổi và bộ phận hô hấp, tóc, da là những người ở trong trường hợp nầy. Họ nhìn
chung giống nhau ở điểm tóc rụng, da mặt sần sùi xấu xí, dó là chưa kể bên
trong họ mang những bệnh như suyển, hay những bệnh thuộc đường hô hấp. Ngũ tạng
suy yếu không những chỉ ảnh hưởng đến cuộc sống hàng ngày mà còn ảnh hương đến
những giấc mơ nữa.
Hoàng Đế Nội Kinh
chương 24 có nói:
• Người mà phế
khí (phổi và các cơ quan phụ thuộc) suy nhược thường nằm mộng thấy binh khí và
những chuyện giết người, cắt cổ gà vịt. Nếu ông ta nằm mộng trong mùa thu thì
sự thấy còn nặng hơn vì mùa thu thuộc dương nên hình ảnh lúc nầy là hình ảnh
hai người giao đấu hay hai đạo quân tử chiến với nhau.
• Người thận khí
suy vi trong mùa hạ thấy mình đi thuyền trôi theo dòng nước, hay trôi giữa
dòng. Nếu ông ta nằm mộng trong mùa đông (đông thuộc thủy) thì thấy mình ở
trong rừng, trong đám lá rậm rạp.
• Người tâm khí
hư thì thấy lửa cháy, hay thấy dương vật. Nếu mà nằm mộng trong mùa hè (mùa hè
thuộc hỏa) thì thấy lửa cháy núi hay thấy chuyện chữa lửa.
• Người tì khí
suy nhược thường mơ thấy đói, khó chịu.
6. Vậy thì trong ngoài có liên hệ nhau đã đành
mà cộc sống thật và cuộc sống mộng cũng có ảnh hưởng nhau nữa (Sigmund Freud
nhấn mạnh nhiều trong các nghiên cứu về giấc mơ của ông). Các nhà âm dương có
nói “trời là dương, địa là âm”, mặt trời là dương, ban đêm là âm. Kinh Tố Nữ có
nói: “Dương đắc âm nhi hóa, âm đắc dương nhi dạ, nhất âm
nhất dương tương thuận nhi hành” có nghĩa là nam
nhân cần phải có nữ nhân mới phát triển thay đổi hay hơn được, nữ nhân cần có
nam nhân là nguyên tắc bất di bất dịch. Nam nữ phải đi đôi với nhau. Đó là
giải thích đạo âm dương bằng chuyện nam nữ phòng the.
Huyền diệu thay lời trong kinh Tố Nữ.
TÂN HÔN MỘT KHẮC ĐÁNG NGÀN VÀNG
Hoàng Đế hỏi:
“Tại sao gọi là nguyên tắc âm dương giao hợp?”
Tố Nữ đáp: “Nam nữ giao hợp
là chuyện tự nhiên của trời đất, của sự tạo thành chủng tộc không mất. Do thuận
lẽ âm dương mà nam nhân tinh cường khí tráng. Do thuận lẽ âm dương mà nữ nhân
bách bệnh tiêu trừ. Hai bên đều cảm thấy sướng khoái. Nếu không hiểu nguyên lý
giao hợp thì thân thể ngày càng thương tổn, suy yếu.”
Vậy cái đạo giao
hợp phải như thế nào?
Đó là chỉ giao
hợp khi:
• Tâm tình an
định.
• Ý khí hòa hài.
• Tình tự ổn định.
• Thân tâm nhất
chí.
• Y thử dưỡng sinh.
• Không nóng quá, lạnh quá.
• Không no quá,
đói quá
• Tâm tư quang
minh, hành vi rõ ràng.
• Tính tình tự
nhiên, thần thái ung dung.
GHI CHÚ:
1. An định, hài
hòa, ổn định, tự nhiên, thung dung có nghĩa như không bộp chộp hấp tấp. Bắt đầu
giao hợp phải từ từ đâm vô, từ từ chuyển động. Càng ít đâm vô rút ra càng tốt
bởi vì như vậy thì sự sớm bắn khí không xảy ra và giúp cho ta kéo dài trường
hợp giao hoan, thõa mãn nữ nhân mà không có cảnh nam nhân bẽ bàng vì “khóc
ngoài biên ải”.
2. Kinh Tố Nữ đặt nặng vấn đề tâm lý trong khi
giao hợp nên chú trọng đến sự ổn định thân tâm, tâm cảnh bình hòa. Trạng thái
thong dong tự tin nầy làm tăng sự sướng khoái đã đành mà còn tăng thêm cường
thận,
ích thọ (sống lâu, không bị chết sớm).
3. Thong dong, từ
tốn còn có mục đích kéo thời điểm sướng khoái của nữ nhân về cho đồng nhịp với
sự sướng khoái của nam nhân vì trong sinh hoạt phòng sự ít khi có sự đồng bộ
nầy, nếu bốc hốt, lộp chộp thì chỉ có mình tới còn nàng mãi lẹt đẹt ngoài sau.
Sự lỡ làng đó rất có hại cho sự hoà thuận hai bên và ảnh hưởng tới những lần
sau.
4. “Khóc ngoài
biên ải” bắn tinh sớm còn do sự thiếu kinh nghiệm của nam nhân, nhất là trong
đêm tân hôn. Một cuộc thống kê của một bác sĩ nhật Bản cho biết như sau:
• Thành công:
73.4 %
• Thất bại: 36.0 %
Vậy sự thất bại,
nghĩa là không hưởng được đêm tân hôn đúng nghĩa lớn hơn ta tưởng.
5. Đi tìm nguyên
nhân thất bại để cho người đi sau biết mà tránh, ông bác sĩ trên làm cuộc phỏng
vấn khác, kết quả như sau:
• Dương cụ không
cứng 4.8 %
• Khóc ngoài quan
ải 11.3 %
• Giao hợp đau
đớn 37.1 %
• Không thấy cửa
động 17.7 %
• Nguyên nhân
không rõ 20.1 %
• Không có ý kiến
5.3 %
Thống kê nầy cho
thấy vì quá “khẩn trương” tinh thần bồn chồn lo lắng dù kích thích quá độ khiến
cho mới đút vô chưa tới đâu là đâu thì đã xuất tinh là trường hợp khá phổ biến
trong đêm tân hôn. Mặt khác sự không an định tinh thần cững khiến cho dương cụ
không cương, từ đó không thể tiến hành một đêm tân hôn cho ra hồn được.
6. Sự gấp rút bồn
chồn bộp chộp sanh ra tệ hại là nữ nhân chưa được vuốt ve đầy đủ tinh thần cộng
tác chưa được khơi dậy, dâm thủy chưa có khiến cho sự nghênh đón chưa đầy đủ,
rõ ràng là cuộc ân ái trở thành một sự thất bại, mất đi mỹ cảm ban đầu mà có
khi vỡ tan hạnh phúc vì tạo nên tâm lý sợ hãi ái ân hay khinh thường người phối
ngẫu.
7. Kiếm không ra
lỗ âm đạo vì bộp chộp cũng có mà mà vì thiếu kinh nghiệm cũng có. Bổ túc kiến
thức về cấu tạo cơ quan sinh dục của phụ nữ trước đêm tân hôn không phải là
điều vô ích.
8. Sự thất bại
trong đêm tân hôn đưa đến kết quả như thế nào, cuộc thống kê cho thấy:
• Sau đó thì mỹ
mãn 73.4 %
• Sau đó mỹ mãn
nhưng ly dị 19.2 %
• Ly dị vì trật
vuột 1.9 %
• Lý do khác 4.5
%
• Không trả lời,
chỉ có 1.0 %
Tổng quan ta thấy
vì thất bại trong đêm tân hôn mà cặp vợ chồng ly dị chiếm một phần tư. Tránh
tình trạng này và biến nó thành phút ngàn vàng trong đời chẳng phải là quí lắm
sao?
Muốn vậy phải chú
ý đến những nguyên nhân phát sinh trở ngại đã nói ở trên và cũng nên tạo cho
mình một sự tự tin rằng mình sẽ làm được, nhất là đối với những người từng thủ
dâm. Những người nầy vì sợ rằng với cái tật mình đã có mình không thể hướng dẫn
người đàn bà tuyệt đỉnh khoái lạc như họ mong muốn hay là mình không còn cảm thấy
hứng thú bằng như mình tự thỏa mãn bằng tưởng tượng như trước đó. Tâm lý tự
tin, thong dong ổn định là một sự chuẩn bị cần thiết và ích lợi.
9. Sau lần thất
bại đầu dĩ nhiên là làm lại, nhưng tắt đèn làm lại không có nghĩa là lần sau đó
thì thành công ngay.
Thống kê cho biết:
• Lần thứ hai
thành công 30.1 %
• Lần 3-5 mới
thành công 43.8 %
• Lần 6-10 mới
cáo thành 10.8 %
• Lần 11 hay hơn
nữa 8.8 %
• Không trả lời
6.6 %
10. Sớm xuất tinh
người đàn ông có tâm trạng bất an và xấu hổ, nữ nhân trong trường hợp này không
nên chế diễu hay hỏi mắng mỏ “ra rồi đó hà, dở ẹt”, “xong rồi à, sao nhanh
thế?”… Những câu hỏi nầy càng khiến cho trượng phu của mình mất hết lòng tự tin
và tự ái có thể kéo đến tình trạng bất lực về sau. Gặp tình trạng nầy nữ nhân
cần phải an ủi nam nhân cho biết sự bất tương hợp như vậy là chuyện có thể xảy
ra và làm lại lần nữa thì có thể khá hơn, không có gì mà phải áy náy. Có thể
khuyên trượng phu mình nghĩ dưỡng sức một lúc hay nhủ một giấc “rồi ta lại vui
chơi, đêm còn dài mất đâu mà hòng sợ.”
11. Trong trường hợp thất bại vì nữ nhân quá đau
đớn thì nên ngừng ngay. Lúc này nam nhân phải biết vuốt ve mơn trớn cho người
bạn mình hứngtình lên, ngoài vuốt ve nên nói những lời yêu đương để tạo một
không
khí thuận tiện chờ khi cả hai cơ quan trơn nhuận
(đầm đài lá liễu) mới
nên tiến hành trở lại.
Có thể sự đau đớn sanh ra do màng trinh dai hơn
bình thường, khôngchịu rách, trường hợp nầy cũng có nhưng mà rất ít. Phần nhiều
cô dâuđau vì sợ sệt, vì có khuynh hướng chống cự nên tiến hành “cuộc vui”một
cách miễn cưỡng khiến nên âm hộ không mở ra lớn đầy đủ. Sự mơntrớn mân mê rất
cần trong trường hợp nầy.
12.
Muốn có một đêm tân hôn hoàn mỹ, cả hai nên tham khảo sách về cấutạo cơ quan
của bạn mình. Nhưng câu dạy của Tố Nữ vẫn là quan trọng:
“Bình tâm khí hoà” mới có thể hoàn tất cái lễ vợ
chồng bởi vì “xuântiêu nhất khắc trị thiên kim” đêm xuân một khắc đáng ngàn
vàng,không thể bỏ cho lãng phí dược, nghiên cứu cẩn thận sách này thì bảotoàn
được sự kiện khang và luôn luôn gặt hái được khoái cảm!
TÂM BÌNH, KHÍ HOÀ, GIÃ THÁI TỰ NHIÊN
(Bình tĩnh, từ tốn,phong thái tự nhiên)
Hoàng đế nói:
“Trẫm muốn thi hành giao hợp nhưng dương cụ xìu ểnh khôngthể cương dũng, rất là
ngại ngùng với nữ nhân, lại thêm bị xuất hạn đầm đìa.Nếu miễn cưỡng cầm lấy đưa
vào thì cũng không làm được gì. Tình trạng nhưvậy làm thế nào cho nó cứng lên;
xin nàng giải nghĩa cho tường tận.”
Tố Nữ nói: “Vấn
đề của Hoàng Đế là là thông bệnh của nam nhân. Nếu muốncùng nữ nhân giao hợp,
thì phải chuẩn bị tâm lý, từ từ mà tiến, tâm bình khíhoà, thung dung, có như
vậy dương cụ mới tự nhiên cương cứng lên được.”
VUỐT VE MƠN TRỚN
Trong Tố Nữ kinh có thuật lời Huyền Nữ vấn đáp
với Hoàng Đế về chuyệnkích thích trước khi nhập cuộc như sau, thiết nghĩ cũng
cần ghi lại.
Hoàng Đế hỏi:
“Lắm khi trong lúc giao tình, người nữ không cảm thấy có hứngthú, âm đạo vì thế
không trơn, dâm thủy không ướt khiến cho nam nhân mất sựhứng khởi, không đủ sức
kiên cường, ấy là tại sao?”
Huyền Nữ đáp:
“Trong bất cứ chuyện nào, nguyên lý âm dương cũng đều phảitương ứng tương sinh.
Nữ nhân không được nam nhân kích thích thì làm saomà bộc khởi cường lực được.
Do đó khi giao hợp, nam nữ cần phải hữu tình,hữu ý với nhau, lúc ấy cảm hứng
mới nẩy sinh, người nữ mắt, mi đưa đẩy;người nam khởi hứng, tự nhiên nơi qui
đầu tiết ra một vài giọt dịch thể (chưaphải là tinh dịch) giúp đỡ cho sự trơn
hoạt của dương cụ để xâm nhập xuâncung. Người nữ sẵn sàng phối hợp, cửa thành
mới mở rộng nghênh đón. Thànhthử trong cuộc giao đấu này, sức khoẻ đôi bên sẽ
không bị hao tổn mà sựsướng khoái lại càng tăng. Lúc ấy nam nhân sẽ hấp được
tinh khí người nữ đểbồi bổ thể lực.
Tuy nhiên, chẳng
người nào giống người nào, trình độ cũng vậy, người mau,người chậm, người nóng,
người lạnh. Nếu cứ miễn cưỡng nhảy vào cuộc hànhlạc ngay, không chịu chờ đợi,
làm bừa, điều lợi chẳng được, điều hại lại càngthêm.”
Huyền Nữ lại chỉ điểm thêm rằng: “Trong trường
hợp chậm lục ấy của phái nữtất nam nhân phải cần đến sự “tiền hí” tức là khai
vị để dẫn khởi.” Đó là nhữngxảo thuật vỗ về mơn trớn gọi là “các món ăn chơi”.
Trong những phương pháp”Phòng trung” của Trung quốc cũng chủ trương nữ nhân
phải được mơn trớncho nhiều để dễ đạt đến cao độ và để nam nhân dưỡng hơi sức
đỡi lúc dùng đếnsau nầy cho dũng mãnh, cương liệt. Muốn thế thì trước tiên
người nữ phảidược nơn trớn vuốt ve toàn thân, sau đó được bóp nắn toàn bộ “ngọc
môn” rồimới được chú trọng đến cái nhân bé nhỏ gọi là âm hạch. Nhưng nam nhân
nàocũng phải dùng kinh nghiệm bản thân mà dò xét xem nữ nhân đang đối đầu
vơímình thích vuốt ve ở những bộ phận nào, và nữ nhân này thích nhẹ nhàng hay
mạnh bạo.Thường tình thì phải nhẹ trước mạnh
sau. Người nữ, cũng như nam, tình hứngphát động thì cứ tự nhiên các mạch máu
đều căng cứng làm phồng nở “tínhbộ”. Xem cảm giác ở dưới tay mình nam nhân chỉ cần
một chút chú ý cũng biếtcảm hứng của đôi bên đã nổi tới trình độ nào rồi. Để
cho đôi bên lên đến caođộ hứng tình phương pháp mơn trớn cũng phải đạt đến mức
nghệ thuật vậy,nghĩa là biết cách và biết áp dụng.
Huyền Nữ lại nói
thêm về sự biểu hiện của nghệ thuật mơn trớn: “Nghệ thuậtdầu sao cũng phải có
dẫn dắt nên sự thi hành phải có tuần tự và tự nhiên”. Phải bắt đầu từ trên
trước đã, từ đầu từ cổ trở xuống, từ sau lưng trước rồi mớivòng tới nhũ hoa,
mông trước rồi mới tới âm bộ, lại ngoài trước trong sau, gõcửa rồi mới vào nhà
v.v… lại nông trước sâu sau, đừng vội hấp tấp; ít trướcnhiều sau, nhẹ trước
mạnh sau v.v… và khi mơn trớn phải vận dụng đầy đủhình thức và bộ phận: mắt
phải thiết tha, hơi thở ứng nhịp, tận dụng bàn tay,ngón tay, ngón chân, bả vai bộ
ngực, chót lưỡi, môi, răng v.v…
GHI CHÚ:
1. Bản tính nữ
nhân thường thụ động, lại hay e lệ nên trượng phu cần phátđộng trước và khi nữ
nhân chớm động xuân tình thì sẽ dễ hoà theo, đápứng. Ta sẽ thấy người nữ môi sẽ
hơi khô, miệng sẽ hơi hé, đầu vú sẽcăng căng, và thân mình sẽ ngúng nguẩy lắc
lư. Thảng hoặc người nữgặp phải nam nhân vụng về thì lúc nầy cũng nên giúp sức
và bỏ tính elệ đi, tự tay mình sẽ hướng dẫn tay nam nhân tìm đúng địa điểm
nhậycảm của mình, có khi ở đầu nhũ hoa, có khi ở vòng mông, có khi ởngoài âm
thần, có khi ở trong âm đạo.
2. Người nữ cũng
đừng quá e lệ, trái lại phải hoà hợp để cùng nhau tìmđến thú vui chung, muốn
vậy phải tỏ ý của mình ra sao, cả bàn tay haymột hai ngón, mình thích mưa xuân
hay bão táp v.v… để nam nhântheo đó mà hành sự. Lại cũng đừng cố ép mình, hãy
để cho cơ thể mìnhvòng vèo uốn éo tùy theo xúc cảm của thần kinh; và đáp ứng,
tay nữnhân cũng nên biết tìm “cây nấm linh chi”, dò tìm từ gốc, từ rễ ra đếnhoa
nấm. Cũng có khi nên dùng đầu lưỡi mà hôn hít thưởng thức sựtuyệt diệu của “nấm
linh chi” và cũng là để mở đầu cho người nam cúixuống “nói chuyện” với “đóa hải
đường” của mình.
3. Tuy nhiên có
một điều nên nhớ, chớ có tham lam thái quá. Nếu nữ nhânbộc lộ sư nồng nhiệt
thái quá trong lúc tận hưởng các món ăn chơi lạigặp phải nam nhân không “vững
tâm”, không “an khí”, tất sẽ không ẩnnhẫn được, trào ra, đến khi nhào vào việc
chính thì không còn kềm chếđược nữa, sẽ bị tảo tiết và khi ấy cả hai sẽ bẽ
bàng, cuộc vui khộng vẹn,ấm tức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét