
Bia ôm ở Mộc Hóa. Ảnh: SGGP.
Khi vào quán Ước mơ xanh (ở xã Tân Lập, huyện Mộc Hóa, Long An), khách sẽ được đưa ra ngồi ở mấy cái “chuồng cu” làm bằng tre lá, xung quanh đầy rác và nồng nặc mùi nước tiểu. Với giá nước uống 15-20 nghìn đồng, khách sẽ được một em phục vụ 30 phút/suất và tha hồ “mò cua bắt ốc”.
Nếu các anh có “nhu cầu”, các em sẽ “giúp” tới bến với khoản tiền boa không dưới 20 ngàn đồng/lần. Còn muốn “đá giao hữu” thì xin mời qua nhà trọ đối diện.
Ở thị trấn Mộc Hóa và khu vực lân cận, quán cà phê liên kết với nhà trọ tạo thành vòng phục vụ khép kín. Dung, 21 tuổi, nhân viên quán “Ước mơ xanh”, cho biết “làm không có lương, chỉ hưởng tiền boa của khách”. Một ngày, cô bắt đầu “làm việc” từ khoảng 11 giờ trưa đến giữa khuya, mỗi suất 30 phút. “Nếu có khách, mỗi ngày kiếm cũng được vài trăm ngàn đồng, nhưng mệt lắm”, Dung nói.
Ở Long An hiện nay, loại cà phê ôm như “Ước mơ xanh” gần như chỗ nào cũng có. Chỉ khác một điều: bia ôm, karaoke ôm “thu hút” người lớn, còn cà phê ôm là nơi tập trung của “bọn trẻ”.
Chỗ nào có cà phê ôm là gần như có mấy cậu học sinh trung học phổ thông thường ghé vào để “ôm cho biết”. Bình, tiếp viên quán Ph. - gần Ủy ban xã Hòa Phú, huyện Châu Thành, có lần một chú nhóc học lớp 6 ở thị xã Tân An mò đến quán yêu cầu tiếp viên phục vụ.
Khi vào trong phòng, chú “quậy tưng” đòi tiếp viên phải phục vụ như trong phim sex. Ngặt nỗi, chú nhóc mới 12 tuổi thì đâu có đủ “phương tiện, đạo cụ” để “đóng phim”, vậy mà chú cũng “quần” cô tiếp viên một trận ra trò cho đáng 50 ngàn đồng.
Cũng theo Bình kể: có lần một ông cụ đi xe ôm đến quán. Sợ ông già đột quỵ chết bất tử, các tiếp viên từ chối. Ông cụ dứt khoát không chịu, bởi nếu về thì lỗ tiền một cuốc xe ôm. Rốt cuộc, để tránh “rủi ro”, các cô phải bỏ tiền ra kêu xe ôm cho cụ.
Câu chuyện trên cũng chưa hài hước bằng tình huống mà ông Huỳnh Văn Phụng, Trưởng phòng Phòng chống tệ nạn xã hội (Sở Lao Động Thương binh xã hội tỉnh Long An) đã gặp: khi kiểm tra các quán cà phê đèn mờ dọc tuyến đường tránh ở thị xã Tân An, lực lượng chức năng đã nhiều lần phát hiện một vài thầy cúng chuyên tụng đám ma đang ngồi “thư giãn” với mấy cô gái trẻ.
Chuyện “ôm” hiện nay ở vùng Đông Tháp Mười gây cho không ít người lâm vào cảnh dở khóc dở cười, thậm chí tan nhà nát cửa.
Nhà ông Cường ở xã Tân Lập (Mộc Hóa) vay ngân hàng được 9 triệu đồng để đầu tư sản xuất. Nghe lời ông bạn “khố rách” cùng xóm rủ, ông chưa vội về nhà mà vào một quán bia ôm “chơi cho biết”. Có lẽ lần đầu vào quán hưởng “vật lạ”, ông hứng chí chơi luôn… một ngày. Khi vợ con tìm gặp, đưa ông về nhà, kiểm lại tiền thì đã đi đứt gần 8 triệu đồng.
Hoặc “thằng nhóc” 15 tuổi quê ở Cần Đước đến Mộc Hóa giữ trâu mướn, tiền công mỗi tháng 500 ngàn đồng gửi về cho mẹ nuôi hai đứa em nhỏ ăn học. Nào ngờ, sau một lần bị người lớn rủ và bao đi uống bia ôm, cu cậu bị…ghiền. Mấy tháng sau không thấy con gửi tiền, bà mẹ đến hỏi ông chủ thì mới té ngửa: toàn bộ tiền công đã bị cu cậu mang đi uống bia ôm hết sạch.
Mới đây nhất là chuyện chị Huệ (ở Cái Bè, Tiền Giang) khóc đứng, khóc ngồi khi phát hiện chồng đã boa sạch trên chục triệu đồng vào những trận bù khú ở các quán bia ôm. Làm nghề thu mua chuột đồng trong mùa lũ, năm nay chị gom hết vốn được 20 triệu đồng cho chồng đi đặt mua chuột. Nửa tháng trời không thấy anh trở về, chị tức tốc đến Mộc Hóa tìm. Khi gặp được mặt chồng thì hỡi ôi, trong túi anh chỉ còn đủ tiền xe về nhà.
Ông Trần Văn Hửng, Chánh thanh tra Sở VHTT Long An, cho biết bia, cà phê ôm chỗ nào cũng có. Dù chưa nắm được số lượng có bao nhiêu quán, nhưng khi kiểm tra thì thấy có cả trăm quán. Bên cạnh đó, nhà trọ mọc lên khắp nơi, khâu quản lý cũng lỏng lẻo nên dễ dàng trở thành bãi đáp cho hậu “ôm”.
(Tên nhân vật đã được thay đổi)
(Theo Sài Gòn Giải Phóng)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét